Có bao giờ giữa phố thị bộn bề, người ta bỗng thắt lòng nhớ cái mùi khói bếp củi ám trong vách lá, nhớ cái vị cay nồng xé lưỡi của chùm tiêu xanh đầu mùa, nhớ tiếng lách tách của mấy con ốc nhảy mình trên lửa than không?
Cái món ốc nướng tiêu xanh này, nói thiệt là chẳng phải sơn hào hải vị chi, mà sao nó cứ ghim vào trong ký ức một nỗi nhớ đậm đà, da diết. Nó là món của những buổi chiều mưa lâm râm, cả nhà quây quần bên hiên nhà, vừa hít hà vị cay, vừa xuýt xoa cái nóng, vừa nghe cha kể chuyện bưng biền ngày cũ. Cái hương vị đó, nó không chỉ ở đầu lưỡi, mà nó thấm sâu vào tâm can, thành một phần của hồn quê miệt vườn.
Nguyên liệu miệt vườn
Để mần món này cho đúng điệu, nguyên liệu phải là thứ cây nhà lá vườn, tươi rói.
- Ốc: lựa mớ ốc bươu, ốc lác mập tròn, mới bắt dưới mương lên là ngon hết sẩy.
- Tiêu xanh: phải là tiêu còn nguyên chùm, hái trên giàn xuống, thơm nồng chứ không gắt như tiêu khô. Cỡ 200g là vừa.
- Nước mắm: nhất định phải là nước mắm nhĩ, loại ngon, thơm lựng. Chỉ cần 2 muỗng canh thôi.
- Gia vị nhà quê: một ít muối hột, mấy trái ớt xiêm, vài tép tỏi, đường, với chút giấm nuôi cho dịu vị. Đừng quên mớ rau răm, vài cây sả đập giập với mấy cái lá chanh thơm thơm.
Xem thêm: Ký ức mùa gặt: Chuột đồng nướng muối ớt
Cách mần đậm vị quê nhà
Món này coi vậy mà không khó, cái chính là ở cái tình mình đặt vào đó thôi nghen.

Đầu tiên, ốc bắt về phải cho vào thau nước vo gạo, ngâm chừng một tiếng cho nó nhả hết bùn đất, sạch tinh tươm. Xong rồi vớt ra, rửa lại mấy lượt nước cho thiệt sạch.
Bắc cái nồi lên bếp, cho ốc vô, ném thêm mấy cái lá chanh, vài cây sả đập giập. Luộc sơ qua thôi, nước vừa sôi là tắt bếp liền, vớt ốc ra để ráo. Mần vậy để ốc vừa sạch, vừa thơm mà không bị dai.
Cái hồn của món ăn nằm ở chén nước mắm gia vị này đây. Giã tỏi, ớt cho nhuyễn, rồi pha với 2 muỗng canh nước mắm nhỉ, thêm muỗng đường, muỗng giấm, nửa muỗng tiêu, khuấy cho đều. Nếm thử một chút, thấy mặn ngọt chua cay hài hòa là được.
Trút hết chén nước mắm đó vô thau ốc, thêm cả chùm tiêu xanh đã rửa sạch, xóc đều lên. Để vậy chừng mười lăm phút cho ốc thấm tháp gia vị.

Trời ơi, chỉ tới công đoạn này thôi mà cái mùi thơm của nước mắm, của tiêu xanh đã dậy lên, khiến bụng dạ cồn cào.
Cuối cùng, nhóm bếp than cho hồng rực rồi gắp từng con ốc lên vỉ nướng. Nướng nhanh tay thôi, thấy thịt ốc săn lại, nước trong vỏ ốc sôi lên là gắp xuống liền. Nướng lâu quá ốc sẽ teo lại, khô và dai, mất hết cái ngon.
Con ốc nóng hổi, khêu ra chấm vào chén muối tiêu chanh, nhai trong miệng vừa giòn vừa dai. Cắn thêm một miếng tiêu xanh, cái vị cay nồng bùng lên, lan tới tận óc. Thiệt là đã! Ăn miếng ốc, hái thêm cọng rau răm cay cay, vậy mà thấy cả một trời ký ức miền Tây sông nước ùa về, bình dị mà thương nhớ đến lạ.
Món ốc nướng tiêu xanh này, đâu chỉ là món ăn cho no bụng, mà nó còn là cả một chuyến tàu vé khứ hồi về với tuổi thơ, với quê nhà. Đọc tới đây, bụng dạ có ai cồn cào, lòng có ai xốn xang nhớ về một góc bếp, một dáng hình thân thương không? Nếu có, đừng ngần ngại chia sẻ ký ức của mình nghen. Hay là cuối tuần này, mình thử nhóm bếp than, làm một mẻ ốc nướng cay nồng, để mời cả nhà cùng thưởng thức hương vị hồn quê da diết này.